DỊU DÀNG ẨN GIẤU
Vài lời giới thiệu:
Năm thứ bảy thầm yêu Hứa Tĩnh An, bạn bè tổ chức sinh nhật cho Tư Miểu, anh cũng có mặt. Nến được thắp sáng, cô chắp tay trước ngực ước: “Mong từ hôm nay trở đi, mình sẽ không còn thích Hứa Tĩnh An nữa.” Thổi tắt nến, Tư Miểu lên xe đi núi Võ Công. Cô muốn kết thúc mối tình đơn phương này ở nơi đã khiến trái tim mình rung động vì anh.
Đêm đó trên núi Võ Công, cây cỏ xanh tươi, trăng sáng treo cao, sao lấp lánh.
Dưới ánh trăng thanh gió mát, cô tự ép mình từ bỏ, phân định ranh giới với anh: “Hứa Tĩnh An, tớ thề, sau này sẽ thật sự không thích cậu nữa, tạm biệt.”
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi khắp núi đồi xanh mướt, vừa quay đầu lại, người ấy đang đứng cách cô không xa phía sau.
Trong lúc Tống Tư Miểu còn đang ngỡ ngàng, anh bước đến gần, không cho cô cơ hội lên tiếng, nâng mặt cô lên rồi cúi đầu hôn xuống.
Bàn tay ấm áp lau đi nước mắt trên má cô, bất lực lại có chút bực bội nói: “Tống Tư Miểu, cậu ngốc à?”
“Chúng ta không phải chia tay, mà là thông báo. Bởi vì yêu thầm không phải chuyện một mình cậu, tớ cũng thích cậu.”
------------------------------------------------------------------
Một ngày sau khi ở bên nhau, Tư Miểu rưng rưng nước mắt lên án: “Anh vừa rồi hung dữ quá!”
Hứa Tĩnh An ôm cô vào lòng, nghi hoặc: “Có sao?”
“Có chứ! Em khóc rồi mà anh còn giả vờ như không thấy!”
“Không có, anh vẫn luôn dỗ em mà.”
Tư Miểu kinh ngạc trước sự vô sỉ của anh: “...Cái đó đâu gọi là dỗ!”
--------------------------------------------------------------------
Em giấu kín tình cảm, chờ đến ngày được anh đáp lại.
-------------------------------------------------------------
[Dịu dàng, nội liễm x Ánh mặt trời, nhiệt liệt | Đại học vườn trường | Yêu thầm chuyển song hướng yêu thầm | Hằng ngày chậm nhiệt | Chữa lành, cứu rỗi]