LOẠN ĐÀO HOA (Hoàn)

1628 LƯỢT XEM
VIEWS
4 LƯỢT THÍCH
LIKE
1 LƯỢT THEO DÕI
FOLLOWS
0 LƯỢT BÌNH LUẬN
BÌNH LUẬN

Vài lời giới thiệu:

Cuối xuân đầu hạ, chính là lúc mùa xuân sắp qua đi, mùa hạ chưa đến, thấy thời gian tốt đẹp trong năm sắp kết thúc, muôn hoa như chẳng còn gì để mất, nở rộ nhất có thể, dường như muốn dùng hết sức lực, để tạo nên một mùa hoa rực rỡ. Thịnh Nhan sinh vào lúc này, ngày sáu tháng tư.

Sinh nhật mỗi năm của nàng luôn là hoa nở rộn ràng, đất trời rạng rỡ – cho dù nàng cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau, từ nhỏ đã học cách lo toan việc nhà, thêu thùa nữ công; cho dù phụ thân mất sớm, hai mẹ con nàng bị tộc nhân khinh miệt, sống ở ngoại ô núi rừng thành thị, nhưng vẫn không thay đổi được ngày sinh nhật cẩm tú phồn hoa của nàng.

Năm này qua năm khác, luôn như vậy, cho đến khi nàng mười bảy tuổi.

Năm đó hoa đào nở đẹp lạ thường, giống như có tà thuật. Khắp kinh thành chỉ thấy hoa nở như sương như tuyết, ngay cả trời quang đãng nhất, bầu trời cũng phủ một lớp sương mờ hồng nhạt, gần như quỷ mị.

Mọi người đều bảo, năm nay là loạn đào hoa.

P/S: Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân...